Hệ Mặt Trời là hệ hành tinh của Mặt Trời, bao gồm Mặt Trời và các thiên thể xung quanh. Các thiên thể nằm trong hệ Mặt Trời có thể kể đến như hành tinh, hành tinh lùn, vệ tinh, sao chổi,... Hệ Mặt Trời gồm 8 hành tinh chính bao gồm: 4 hành tinh đất đá, 2 hành tinh khí và 2 hành tinh băng.
Mặt Trời là ngôi sao trung tâm của Hệ Mặt Trời, cung cấp ánh sáng và nhiệt cho Trái Đất. Nó chủ yếu được cấu thành từ hydro và heli, với nhiệt độ bề mặt khoảng 5.500 °C. Mặt Trời có đường kính khoảng 1,4 triệu km, gấp 109 lần so với Trái Đất và là nguồn năng lượng chính cho sự sống trên Trái Đất thông qua quá trình quang hợp. Mặt Trời chiếm khoảng 99,86% tổng khối lượng của Hệ Mặt Trời, ảnh hưởng mạnh mẽ đến quỹ đạo và chuyển động của các hành tinh. Ngoài ra, Mặt Trời còn tạo ra các hiện tượng như gió mặt trời và bức xạ điện từ.
Hành tinh sáng nhất trên bầu trời sau Mặt Trăng, kích thước gần bằng Trái Đất với đường kính 12.104 km nhưng quay ngược chiều và rất chậm, mất 243 ngày Trái Đất một vòng tự quay. Có khí quyển dày đặc CO2 gây hiệu ứng nhà kính cực đoan, nhiệt độ bề mặt 462°C, áp suất 92 lần Trái Đất với bề mặt núi lửa và không có nước lỏng.
Hành tinh nhỏ nhất và gần Mặt Trời nhất trong Hệ Mặt Trời. Đường kính khoảng 4.879 km, chu kỳ quỹ đạo chỉ 88 ngày Trái Đất. Có quỹ đạo lệch tâm lớn nhất, bề mặt đầy hố va chạm giống Mặt Trăng, không có khí quyển đáng kể và cộng hưởng quay-quỹ đạo 3:2. Nhiệt độ dao động cực đoan từ 430°C vào ban ngày đến -180°C vào ban đêm.
Hành tinh duy nhất có sự sống. Đường kính xích đạo 12.756 km, quỹ đạo 365,25 ngày, trục nghiêng 23,5° tạo mùa. Khí quyển giàu nitơ (78%) và oxy (21%) giúp bảo vệ sự sống, 71% bề mặt là đại dương, lớp phủ lỏng và từ trường giúp chắn bức xạ vũ trụ. Mặt Trăng là vệ tinh duy nhất.
Có đường kính 6.792 km, quỹ đạo 687 ngày, nổi bật với màu đỏ do bề mặt được bảo phủ bởi lớp bụi giàu sắt oxit và núi lửa Olympus Mons cao gấp 3 Everest. Bề mặt khô cằn có hẻm núi Valles Marineris dài 4.000 km, khí quyển mỏng CO2 (0,6% Trái Đất), nhiệt độ trung bình -60°C, có dấu vết nước cổ và hai mặt trăng nhỏ Phobos và Deimos.
Hành tinh lớn nhất Hệ Mặt Trời với đường kính 142.984 km gấp 11 lần Trái Đất. Khí quyển chủ yếu hydro và heli, có Bão Nhãn Lớn kéo dài hàng thế kỷ và từ trường mạnh nhất. Chu kỳ quỹ đạo 12 năm, hơn 95 vệ tinh, lõi đá kim loại được bao quanh bởi khí quyển dải mây xoáy.
Đường kính xích đạo 120.536 km, nổi tiếng hệ thống vành đai băng đá rộng 282.000 km nhưng mỏng 10-100m, quay cực nhanh, chỉ 10,7 giờ một vòng nên tạo hình dẹt. Khí quyển hydro heli, có cơn bão nổi tiếng lục giác cực Bắc, hơn 146 vệ tinh, trong đó Titan lớn nhất có khí quyển dày, mật độ thấp nhất (nhẹ hơn nước).
Đường kính 51.118 km, quay nghiêng 98°, gần như nằm ngang, quỹ đạo quay 84 năm. Bề mặt có màu xanh lam do metan hấp thụ ánh sáng đỏ. Là hành tinh lạnh nhất với -224°C. Có 27 vệ tinh, vành đai mờ, lõi đá băng hydro. Được phát hiện bởi Herschel năm 1781.
Đường kính 49.528 km, gió mạnh nhất 2.100 km/h. Bề mặt có màu xanh dương đậm do khí metan, quỹ đạo quay 165 năm với 14 vệ tinh, trong đó Triton quay ngược. Bão Đại Ám Điểm nổi bật, cấu tạo hydro heli băng. Được phát hiện toán học bởi Galle năm 1846 dựa trên dự đoán của Leverrier.